Ở một làng nọ có cặp vợ
chồng già nghèo khổ, một hôm họ muốn mang con ngựa, thứ đáng giá duy nhất trong
nhà, ra chợ đổi lấy thứ gì đó đáng giá hơn. Cụ bà nói với cụ ông: “Hôm nay trên
trấn có phiên chợ, ông mang con ngựa này đi bán hoặc đổi lấy thứ gì hay hay.
Xưa nay ông làm gì cũng không bao giờ sai, ông mau đi đi!”
Bà lão quàng khăn cổ
cho ông lão rồi buộc khăn cẩn thận trông thật đáng yêu, lại lấy tay phủi phủi
lên mũ của ông cụ mấy cái, cuối cùng trao cho ông một nụ hôn ấm áp. Thế rồi ông
lão theo lời căn dặn của bà lão lên đường.
Lúc đầu ông lão đổi con
ngựa lấy con trâu cái, lại dùng con trâu cái đổi lấy con dê, lại dùng con dê đổi
lấy con ngỗng, lại dùng con ngỗng đổi lấy con gà mái, cuối cùng đổi con gà mái
lấy túi táo chín.
Mỗi lần đổi ông lão đều
nghĩ đây là việc bà lão mong muốn nhất, chắc chắn sẽ đem lại niềm vui cho bà
lão.
Trong lúc ông lão xách
túi táo nghỉ chân tại một quán rượu thì gặp hai người Anh quốc giàu có. Ông lão
dương dương đắc ý kể lại quá trình mình đi chợ. Hai người kia nghe xong câu
chuyện thì cười ngặt nghẽo, khẳng định chắc chắn về nhà ông sẽ bị bà lão nện
cho một trận. Ông lão thì khăng khăng khẳng định không bao giờ có chuyện như thế,
ông nói chân thành với hai người kia: “Tôi sẽ được tặng một nụ hôn chứ không
bao giờ là một trận đòn”. “Bà ấy sẽ nói: ông làm việc gì cũng đúng.”
Thế là hai người Anh
dùng một đấu tiền vàng đặt cược rồi cả ba người cùng đi về nhà ông lão.
Điều khiến hai người
Anh quốc kia há mồm trợn mắt là: Bà lão vô cùng thích thú nghe ông lão kể lại
quá trình đi chợ. Mỗi lần nghe ông lão kể mình đổi lấy một thứ là bà lão lại tỏ
rõ vẻ tâm đắc, khâm phục. Đến cuối cùng khi nghe ông lão kể đổi lấy túi táo
chín, bà lão tỏ ra kích động nhất: “Giờ tôi không thể nào lại không tặng ông một
nụ hôn. Nhưng tôi cũng muốn kể với ông một chuyện. Ông biết không, hôm nay sau
lúc ông đi, tôi đã nghĩ tối nay phải làm một món thật ngon cho ông ăn. Tôi nghĩ
tốt nhất là chiên trứng và cho thêm chút rau thơm vào. Tôi đã có trứng, nhưng lại
không có rau thơm. Vì thế tôi đến chỗ thầy giáo ở trường học, vì biết họ có trồng
rau thơm. Nhưng vợ của thầy là một phụ nữ keo kiệt. Tôi xin cô ấy cho tôi mượn
một ít. ‘Mượn à?’, cô ấy nói với tôi, ‘vườn rau của chúng cháu trồng gì cũng
không mọc, đến một trái táo chín cũng không có, giờ cháu không có gì để cho cụ
đâu’. Nhưng bây giờ tôi có thể cho cô ấy cả chục trái táo, thậm chí là cả một
túi táo chín. Ông đúng là người tuyệt vời! Cảm ơn ông, người đàn ông của đời
tôi!”
Nói dứt lời bà lão lại
trao thêm cho ông lão một nụ hôn.
Hai người Anh quốc kia
bội phục vô cùng, và cũng giữ lời hứa đưa cho ông lão túi tiền vàng.
Có thể nói, câu chuyện
đồng thoại này không chỉ dành cho trẻ nhỏ mà còn áp dụng cho cả đời sống hôn
nhân của người lớn, đó là đạo lý tình yêu trong hôn nhân: Yêu một người là luôn
biết dành hết tấm lòng với họ, chấp nhận họ, cho dù nhiều khi đối phương làm
không vừa ý mình, nhưng nếu biết động cơ của họ là tốt thì nên động viên và tán
thưởng họ, không nên tự cho mình thông minh mà gây tổn thương cho người mình
yêu, vui vẻ chấp nhận người mình yêu là quan trọng hơn bất cứ điều gì khác. Vợ
chồng cần giữ nguyên tắc tôn trọng, khoan dung và động viên nhau. Như thế đời sống
mới có hương có vị, nữ cần thế, nam cũng không ngoại lệ.
Ở đây đạo lý rất đơn giản,
nhưng người ta hay xem nhẹ: Chồng dùng nửa tiền lương tháng của mình mua quần
áo cho vợ, vợ lại trách móc đồ chồng mua không đẹp, dùng tiền phung phí, làm
tình cảm hai người nặng nề; người vợ khổ nhọc nấu ăn cho chồng, muốn chồng được
vui, nhưng chồng lại chê vợ nấu không ngon…
Ai cũng nhận thấy, ông
lão trong câu chuyện “Ông lão không bao giờ làm sai” kể trên không phải người
chồng tài giỏi, thông minh, bà lão có đủ lý do để trách móc, chê ông bần cùng,
ngu xuẩn… Giả như bà lão chọn cách chê trách, có lẽ tình cảnh giữa hai người
cũng không thay đổi được bao nhiêu, chỉ làm cho cuộc sống của họ đã nghèo lại
càng thêm lạnh lẽo, càng thêm tuyệt vọng và đau khổ. Nhưng bà không oán trách
mà chỉ biết tin tưởng và vui vẻ, tôn trọng và khoan dung, giúp ông lão thêm niềm
tin bội phần, còn bà lão cũng vui vẻ vô cùng. Đây đúng là một phụ nữ vừa sáng
suốt mà đáng yêu!
Nếu bạn phối ngẫu không
phải kẻ nghiện ngập, lăng nhăng, nếu họ không phải phạm tội ác không thể tha, nếu
chuyện khiến hai người cãi vã chỉ là chuyện nhỏ, vô thưởng vô phạt trong cuộc sống,
chúng ta hãy nghĩ đến bà lão đáng yêu kia, nghĩ đến bà đã ứng xử thế nào khi
ông lão dùng một con ngựa đổi lấy một túi táo chín…
Đôi vợ chồng lý tưởng,
nhiều khi giả ngu, giả mù với nhau, thực ra chính là khoan dung cho nhau, đây mới
gọi là tình yêu thực sự. Đã yêu thì đừng làm khó đối phương, đừng soi mói đối
phương, đừng chỉ trích đối phương。
Vợ chồng đồng lòng, đất
cũng biến thành vàng. Việc nhà không có đúng hay sai, chỉ có hòa và bất hòa,
gia hòa vạn sự vui. Tổ ấm là nơi để yêu nhau, không phải nơi để cãi lý lẽ. Nơi
cãi lý là tòa án. Nhà phải có gốc và có hồn, hai thứ này đều do phụ nữ nắm giữ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét